|
Thế nào là chung sống như vợ chồng?
Chị M (Hoàn Kiếm, Hà Nội) bức xúc cho biết, chồng chị - anh B ngang nhiên chung sống như vợ chồng với một cô gái, thậm chí hai người này còn thuê nhà ở chung với nhau tại quận Ba Đình. Nhiều lần khuyên chồng không được, chị quyết làm cho ra nhẽ. Sau nhiều lần theo dõi, đầu năm 2010, chị đã “bắt tận tay” chồng và tình địch tại nhà trọ. Trong lúc cơn nóng giận bốc lên tận đầu chị la hét, chửi bới và định nhảy vào ăn thua đủ với cô gái mà chị cho là đang tâm “cướp chồng” của chị.
Sau khi làm ầm ĩ bà con lối xóm cả chị và anh B cùng người con gái ấy được đưa về trụ sở công an phường H.C. Tại đây, sau khi tìm hiểu sự tình, ba người được chính quyền nhắc nhở về việc gây rối trật tự công cộng chứ chẳng có cơ sở nào để kết tội anh B ăn ở với cô gái kia như vợ chồng – mặc cho chị luôn miệng nói họ đã thuê nhà ở với nhau, đã ở cùng nhau…Nhưng chính quyền đều không thể có căn cứ để kết tội anh B về việc đó.
Không từ bỏ ý định vạch mặt bằng được chồng mình có quan hệ bất chính vi phạm chế độ một vợ một chồng. Chị theo dõi và báo cáo Công an bắt tận tay việc anh B và cô gái kia ở cùng nhau lúc 10h đêm tại nhà trọ. Tuy nhiên, anh B vẫn nói là: đến chơi và không có ý định ở lại nhà trọ, mặc dù kiểm tra chủ nhà trọ thì được biết: thỉnh thoảng họ vẫn ở lại qua đêm, nhiều lần nhắc nhở nhưng không đăng ký tạm trú…Cái khó nhất là không bắt được họ đang quan hệ nam nữ với nhau. Vậy là Công an đành lập biên bản về việc không khai báo tạm trú tạm vắng chứ không thể có một biên bản bắt quả tang họ đang quan hệ với nhau như vợ chồng. Hơn nữa, những chứng cứ cần thiết như có tài sản chung, có con chung... đều không có. Mặt khác, họ “hoạt động bí mật”, hàng xóm láng giềng chẳng ai dám nói họ là vợ chồng! Thế là, sau thời gian theo dõi bắt tận tay người chồng phụ bạc chị N vẫn không thể có một văn bản làm cơ sở cho việc xử lý tội Vi phạm chế độ một vợ một chồng. Còn chuyện “bồ bịch” thì đương nhiên tiếp diễn, luật có cấm nhưng không có cơ sở để phạt!
Thực tiễn hành nghề chúng tôi nhận thấy câu chuyện của chị N. chỉ là một trong hàng nghìn câu chuyện vi phạm chế độ hôn nhân một vợ, một chồng mà pháp luật đành bó tay, không dễ dàng xử lý trách nhiệm hình sự được.
Theo Điều 147 Bộ luật hình sự: chỉ có thể truy cứu khi hành vi vi phạm chế độ một vợ, một chồng gây “hậu quả nghiêm trọng” hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này mà còn vi phạm. Nghĩa là hậu quả đó là làm cho gia đình của một bên hoặc cả hai bên tan vỡ, dẫn đến ly hôn, vợ hoặc chồng, con vì thế mà tự sát, hoặc có con chung, người phụ nữ có hành vi tranh cướp chồng, người chồng đánh đập, ngược đãi vợ con; lấy tài sản chung của gia đình để chu cấp cho “bên kia”; nghe lời người tình thúc ép xin ly hôn...
Chứng cứ: Mò kim đáy bể
Việc chung sống như vợ chồng thường được chứng minh bằng việc có con chung, tài sản chung, được hàng xóm coi như vợ chồng, đã được gia đình, cơ quan, đoàn thể giáo dục mà vẫn tiếp tục duy trì quan hệ đó. Nhưng tìm chứng cứ để xác minh chuyện này không dễ. Không ít bà vợ mất công sắm máy ảnh, thuê thám tử theo dõi chồng. Tuy nhiên, chụp ảnh cận cảnh dễ lộ, còn nếu mờ mờ thì... khó chứng minh. Nếu có chụp được ảnh thì cũng là những cảnh đi ăn uống, mua sắm thậm chí là cảnh cùng bước chân vào Nhà nghỉ, hoặc cùng ra khỏi nhà nghỉ(Nhưng họ đi mỗi người một xe) thì cũng không là tài liệu chứng minh họ vào đấy để quan hệ nam nữ. Đã là bồ bịch thì thường lén lút, bí mật, nên hàng xóm láng giềng cũng khó xem họ “như vợ chồng” để làm nhân chứng – Nói cho cùng thì cũng chẳng ai dại gì mang cái nợ vào thân.
Việc có con chung với người tình là chứng cứ quan trọng để kết tội. Nhưng nếu như trong giấy khai sinh của con ghi rõ tên người cha, đồng thời người cha cũng thừa nhận thì không sao, nhưng nếu họ phủ nhận thì việc chứng minh khá nan giải. Thậm chí, có ông có con ngoài giá thú, nhưng khi vợ truy hỏi thì chối bay, cho rằng đó là sự trùng lặp ngẫu nhiên! Cách duy nhất là giám định ADN, nhưng không phải lúc nào cũng làm được nếu đương sự tự nguyện, bởi trong tố tụng dân sự, không có chế tài bắt buộc, nên nhiều khi cơ quan tố tụng hình sự cũng chào thua. Chưa kể, không phải ai cũng có điều kiện chi ra hàng chục triệu đồng để đi giám định…
|